Nguyễn Phương Linh

sn. 1985, Hà Nội

Nguyễn Phương Linh được sinh ra trong một gia đình có truyền thống văn hoá, bố cô là nhà đồng sáng lập Nhà Sàn (Hà Nội), một trong những tổ chức nghệ thuật có tầm ảnh hưởng nhất Việt Nam do nghệ sĩ tự vận hành, chủ động tiên phong trong việc khuyến khích thực hành các loại hình mang tính ‘đương đại’. Vì lẽ đó, sợi dây gắn kết Phương Linh với nghệ thuật mang màu sắc của sự bền bỉ và dai dẳng. Chủ thể chính trong sáng tác và nghiên cứu của cô về các chất liệu có khả năng hữu hình hóa những phân đoạn lịch sử đã bị lãng quên. Đây là yếu tố đặc trưng trong nghệ thuật của Phương Linh, đã được phát triển qua quá trình cô tự học hỏi thông qua việc quan sát trực tiếp và rèn giũa trong môi trường sáng tác nghệ thuật đa dạng của các tiền bối và bạn bè đồng môn. Sử dụng các phương tiện khác nhau như sắp đặt, nhiếp ảnh, video, điêu khắc, và trình diễn, hầu hết thực hành của Linh đều nhấn mạnh vào việc nghiên cứu địa điểm (ví dụ như các mỏ muối, đồn điền cao su) cùng với sự thấu hiểu về mục đích và sự vận động của xã hội, cốt để xác định được ý nghĩa của việc sử dụng các chất liệu nói trên. Nghệ thuật của Linh như những nghiên cứu xã hội, nhằm cân đo đong đếm tầm ảnh hưởng của cả sức lao động lẫn sức tiêu thụ của con người. Tính chồng lớp (thông qua sự lặp lại của các biểu tượng, hình ảnh, đồ vật) trong sáng tác của cô được coi như một cách dẫn giải sự khinh suất của con người trước chính đồng loại, nơi chốn và phong tục của mình. Trong thế hệ đồng trang lứa, Phương Linh là một trong những tiếng nói mạnh mẽ nhất. Cách tiếp cận đầy chất thơ và trữ tình của cô (đặc biệt ở vị trí là một nghệ sĩ nữ tại Việt Nam – một nghề nghiệp thường không được ủng hộ trong bối cảnh địa phương) đôi khi trừu tượng, bông đùa; đôi khi không dễ nắm bắt, mang đậm nhạy bén của cảm xúc.

  • Máy Móc Là Tự Nhiên